Năm 2025, Nhật Bản ghi nhận một con số gây chú ý: Số vụ phá sản doanh nghiệp có thể vượt mốc 10.000 vụ. Nhưng điều đáng lo hơn không phải là phá sản — mà là doanh nghiệp tự nguyện “khai tử” chính mình.
Dữ liệu cho thấy số doanh nghiệp ngừng hoạt động, giải thể và “chủ động đóng cửa” dự kiến vượt 70.000 trường hợp – mức cao nhất lịch sử. Và trong số đó, có những công ty vẫn đang làm ăn có lãi, nhưng lãnh đạo vẫn chọn kết thúc. Đó không phải là “tai nạn kinh doanh”, mà là một hành vi mang tính quyết định xã hội.
Ở Nhật Bản, “"Tự khai tử "– chuẩn bị cho cái kết” không chỉ dành cho con người nữa. Nó đã trở thành khái niệm cho doanh nghiệp.
Có một sự khác biệt quan trọng:
Điều đáng suy nghĩ là:
Ghế lãnh đạo không còn là biểu tượng của uy tín — mà là gánh nặng trách nhiệm và rủi ro.
Lý do doanh nghiệp biến mất không chỉ là do “già hóa”.
Các yếu tố khác đang đẩy nhanh “cái chết chủ động”:
biến đổi cấu trúc ngành.
Ví dụ điển hình là việc chuyển dịch sang xe điện:
Chỉ là thế giới không còn cần họ theo cách cũ nữa.
Dự báo không hề lạc quan:
Bởi vì nhiều doanh nghiệp không chết vì thua lỗ — họ chết vì không còn lý do để tiếp tục tồn tại.
Điều đáng suy ngẫm nhất trong câu chuyện này không chỉ là số liệu kinh tế.
Nó phản ánh trạng thái tâm lý xã hội:
mà là:
Và đó có lẽ mới là tín hiệu đáng lo nhất cho nền kinh tế – và cho tương lai của một xã hội đang già đi nhanh hơn khả năng tự đổi mới của chính mình.
Dữ liệu cho thấy số doanh nghiệp ngừng hoạt động, giải thể và “chủ động đóng cửa” dự kiến vượt 70.000 trường hợp – mức cao nhất lịch sử. Và trong số đó, có những công ty vẫn đang làm ăn có lãi, nhưng lãnh đạo vẫn chọn kết thúc. Đó không phải là “tai nạn kinh doanh”, mà là một hành vi mang tính quyết định xã hội.
Ở Nhật Bản, “"Tự khai tử "– chuẩn bị cho cái kết” không chỉ dành cho con người nữa. Nó đã trở thành khái niệm cho doanh nghiệp.
Khi “phá sản” không còn là nỗi sợ lớn nhất
Có một sự khác biệt quan trọng:
- Phá sản = không còn khả năng trả nợ → buộc phải xử lý pháp lý
- Đóng cửa / giải thể = doanh nghiệp tự quyết định kết thúc, dù vẫn còn khả năng tồn tại
Điều đáng suy nghĩ là:
- Nhiều doanh nghiệp chưa đến mức sụp đổ
- Nhưng lãnh đạo không còn động lực tiếp tục kinh doanh
- kiệt sức quản trị,
- mất niềm tin vào tương lai ngành,
- hoặc đơn giản là không còn ai muốn “cầm lái” nữa.
Bài toán không có người kế thừa: khi “ghế chủ tịch” không còn hấp dẫn
Nhật Bản có hàng triệu doanh nghiệp gia đình với cùng mô hình quen thuộc:- người sáng lập
- vừa là chủ sở hữu cổ phần
- vừa là đại diện pháp lý
- vừa là linh hồn của công ty
- con cái không muốn nối nghiệp,
- nhân sự thân cận không muốn gánh rủi ro,
- đối tác tiềm năng e dè khoản nợ và trách nhiệm pháp lý.
Ghế lãnh đạo không còn là biểu tượng của uy tín — mà là gánh nặng trách nhiệm và rủi ro.
Không chỉ do tuổi tác — cấu trúc kinh tế đang thay đổi
Lý do doanh nghiệp biến mất không chỉ là do “già hóa”.
Các yếu tố khác đang đẩy nhanh “cái chết chủ động”:
- giá nguyên liệu tăng do yên yếu
- chi phí vận hành cao mà không thể chuyển fully sang giá bán
- thiếu lao động nghiêm trọng
- lực đầu tư cho chuyển đổi số hạn chế
biến đổi cấu trúc ngành.
Ví dụ điển hình là việc chuyển dịch sang xe điện:
- Xe điện cần ít linh kiện hơn,
- chuỗi cung ứng thay đổi,
- hàng loạt nhà cung cấp phụ tùng cơ khí chính xác mất “lý do tồn tại”.
Chỉ là thế giới không còn cần họ theo cách cũ nữa.
Năm 2026: xu hướng còn tiếp diễn
Dự báo không hề lạc quan:
- Số doanh nghiệp phá sản và đóng cửa sẽ tiếp tục tăng
- Rào cản kế thừa không giảm
- Áp lực cấu trúc ngành chưa dừng lại
Bởi vì nhiều doanh nghiệp không chết vì thua lỗ — họ chết vì không còn lý do để tiếp tục tồn tại.
Một xã hội của những cái “kết thúc yên lặng”
Điều đáng suy ngẫm nhất trong câu chuyện này không chỉ là số liệu kinh tế.
Nó phản ánh trạng thái tâm lý xã hội:
- xã hội già,
- động lực kinh doanh yếu,
- rủi ro lớn hơn kỳ vọng,
- “giữ nguyên” đôi khi còn đáng sợ hơn “kết thúc”.
mà là:
Và đó có lẽ mới là tín hiệu đáng lo nhất cho nền kinh tế – và cho tương lai của một xã hội đang già đi nhanh hơn khả năng tự đổi mới của chính mình.