Quan sát xã hội Nhật Bản trong nhiều năm, người ta dễ nhận ra một đặc điểm lặp đi lặp lại: khi đối diện với những xung đột xã hội khó xử – nhập cư, đa văn hoá, an ninh, phúc lợi, hay phân bổ gánh nặng – Nhật Bản hiếm khi lựa chọn đối đầu trực diện bằng quyết định chính trị rõ ràng. Thay vào đó, nhà nước thường để các vấn đề này tồn tại trong một trạng thái mơ hồ có kiểm soát. Không cấm hẳn, không cho phép hẳn; không gọi tên rõ ràng, nhưng cũng không phủ nhận hoàn toàn. Sự mơ hồ ấy không phải...