Đi lang thang một lúc lại ghé vào "nhà" của nhà văn Dương Thụy. Có một loạt bài chưa đọc. Cũng tại lâu lắm rồi chả vào.
Đọc được bài "Giới trẻ châu Âu: đọc sách để thấy cuộc đời muôn màu" cũng hay. Trong khi người ta mê sách thế mà giới trẻ Việt Nam chả đọc sách mấy nhỉ.
-------
------
Có một dạo đã rất mê "Oxford thương yêu" nhưng giờ lại thấy sến rồi. Chắc tại 'già' hơn 1 chút rồi . Nhưng mà đọc những chia sẻ về cuộc sống của Dương Thụy vẫn rất thích ->-
Đọc được bài "Giới trẻ châu Âu: đọc sách để thấy cuộc đời muôn màu" cũng hay. Trong khi người ta mê sách thế mà giới trẻ Việt Nam chả đọc sách mấy nhỉ.
-------
Ở Việt Nam chả có sách gì hay đáng đọc, đúng không?
Khi đi công tác hay du lịch, ngồi chờ ở nhà ga, sân bay, bến xe bus… tôi chưa từng nhìn thấy một bạn học sinh – sinh viên Việt Nam nào cầm trên tay một cuốn sách văn học (dù là sách dịch hay sách của tác giả trong nước). Thi thoảng tôi có thấy các bạn đọc truyện tranh, thế thôi. Có thể ở những nơi công cộng đông đúc, các bạn không thể tập trung để đọc sách, nhưng tôi ngờ rằng ở những chỗ yên tĩnh hơn, các bạn cũng sẽ không dành thời giờ của mình để đọc. Tôi từng chứng kiến khi đi du lịch, lúc ngồi trên xe lửa hay ngồi chờ máy bay ở phi trường Singapore, nhiều bạn Việt Nam tụ lại với nhau để đánh bài giết thời gian. Trong khi những khách quốc tế khác lôi sách ra đọc, hành động xúm lại đánh bài đỏ đen (dù là không ăn tiền đi nữa) thật lố bịch. Khi tôi hỏi một số bạn vì sao ít đọc sách, các bạn nhún vai “Vì không có thời giờ!”. Thậm chí họ còn đổ thừa “Ở Việt Nam chả có sách gì hay đáng đọc!”. Điều này có đúng không?
Giới trẻ châu Âu thích đọc sách ngụ ngôn cuộc sống
Khi đi công tác ở châu Âu, ở những nơi công cộng đông đúc như bến xe bus, nhà ga, sân bay, tôi vẫn hay nhìn thấy cảnh các bạn trẻ dí mũi chăm chú đọc sách văn học. Các bạn tranh thủ vài phút ngồi chờ để đọc ít trang sách. Trong chuyến công tác ở Pháp của tôi vào tháng ba vừa qua, tôi đã tìm hiểu các bạn trẻ châu Âu đọc gì. Ở sân bay Charles de Gaulle (Paris), tôi thấy hai bạn sinh viên người Na Uy cầm trên tay mỗi bạn một cuốn tiểu thuyết khác nhau, nhưng của cùng Paulo Coelho. Tác giả này người Brazil, nổi tiếng khắp thế giới với “Nhà giả kim”, “11 phút”, “Quỷ dữ và nàng Prym”, “Veronika quyết chết”... (Những cuốn này đã được dịch ở Việt Nam). Tôi “xáp” lại hỏi vì sao hai bạn lại cùng chọn đọc Paulo Coelho, có phải vì trong lớp đang ra đề tài về tác giả này. Các bạn nói họ không đọc nếu chỉ vì giáo viên yêu cầu hay đề xuất, họ thích đọc những gì họ thấy cần thiết và thú vị. Sách của Paulo Coelho thường theo dạng “ngụ ngôn cuộc sống”, “nuôi dưỡng tâm hồn”, phù hợp với giới trẻ còn chưa định hướng được cuộc đời. Vì thế, họ thích đọc tác giả này. Tôi hỏi sách văn học có góp phần làm cuộc sống tinh thần của các bạn phong phú lên không, họ nhìn tôi như người ngớ ngẩn, đồng thanh đáp “Đương nhiên rồi!”. Tôi lại hỏi vì sao ở chốn công cộng đông đúc như sân bay quốc tế Charles de Gaulle, trong trạng thái chờ đợi không yên ổn, các bạn lại chọn đọc sách của Paulo Coelho, vốn đòi hỏi vừa đọc vừa suy ngẫm. Các bạn chân thành trả lời “Lúc đọc, chúng tôi không biết gì khác đang diễn ra xung quanh. Đọc sách trong lúc chờ đợi thế này là cách tốt nhất tận dụng thời gian một cách hữu ích!”
ĐỌC TIẾP
------
Có một dạo đã rất mê "Oxford thương yêu" nhưng giờ lại thấy sến rồi. Chắc tại 'già' hơn 1 chút rồi . Nhưng mà đọc những chia sẻ về cuộc sống của Dương Thụy vẫn rất thích ->-
Có thể bạn sẽ thích