Một bài văn hay của cô bé lớp 10!

Một bài văn hay của cô bé lớp 10!

Đây là trích đoạn bài văn của một học sinh lớp 10 tên là Hà Minh Ngọc đang gây xôn xao cư dân mạng.



Những tâm sự trong bài viết của Ngọc nhận được nhiều cộng hưởng. Tại trang hanheldvn.com, Teddybear viết: “Ai bảo giới trẻ bây giờ quên tiếng Việt?”. Hepza thì ngắn gọn: “Tuyệt! Cám ơn cô bé Minh Ngọc, cám ơn cô giáo…”.

Trên blog của ZoomNews (người đầu tiên post bài văn này lên) cũng có khá nhiều ý kiến chia sẻ. Các blogger ngạc nhiên về đề văn, thán phục cách học văn của Minh Ngọc.

Và lớn hơn, như LeE nói: “Vô tình, mình có dịp nhận định lại cuộc sống của mình”.

Trong lúc cả nước đang nói về việc thay đổi cách dạy học, ra đề, chấm bài tập làm văn thì đề văn và bài viết này rất đáng suy nghĩ.

Theo Đăng Khoa
Tiền Phong

Đề bài:
Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em

Bài làm:
Bản chất của thành công


Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy giành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.


Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người - cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Hà Minh Ngọc

Lời phê của cô giáo dạy văn
"Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất.
Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công."


(theo Dân Trí online)

Một bài văn mà khiconcon nghĩ là thật hay với những triết lý sâu sắc. Đọc bài này mình nghĩ chắc ai cũng sẽ rút ra được một diều gì đó cho riêng mình!
 
Bình luận (6)

kamikaze

Administrator
Bài văn hay nhưng mình vẫn có một thắc mắc là: Tại sao dạo gần đây những bài văn "có hồn" một chút lại hay bị đem ra bình luận này nọ nhỉ?

Mình nhớ hồi còn đi học (ở vùng quê nghèo miền trung ) bạn bè mình cũng có những bài viết có thể nói là tương tự như thế này mà không ai bàn tán hay để ý gì cả. Phải chăng thời cuộc thay đổi và đã đến lúc người ta chú trọng đến việc bảo tồn sự trong sáng của tiếng Việt mà đại diện là văn chương?
 

khicon

New Member
Bài văn hay nhưng mình vẫn có một thắc mắc là: Tại sao dạo gần đây những bài văn "có hồn" một chút lại hay bị đem ra bình luận này nọ nhỉ?

Mình nhớ hồi còn đi học (ở vùng quê nghèo miền trung ) bạn bè mình cũng có những bài viết có thể nói là tương tự như thế này mà không ai bàn tán hay để ý gì cả. Phải chăng thời cuộc thay đổi và đã đến lúc người ta chú trọng đến việc bảo tồn sự trong sáng của tiếng Việt mà đại diện là văn chương?

Có thể người đầu tiên đưa bài này lên mạng có ý để cho ai đó yêu thích văn chương xem và cảm nhận thôi chứ không phải có ý đưa ra để bình luận gì đâu. Thêm nữa, với thời đại thông tin internet siêu nhanh như hiện nay thì trong 1 giây đã có hàng nghìn, hàng vạn người biết. Từ đó mà nó trở thành chủ đề nổi bật thôi. Đồng ý là ngày xưa có nhiều bài viết sâu sắc, trong sáng hơn nữa kia nhưng thời đó thì bạn bè, thấy cô chuyền tay nhau đọc thôi, chứ chẳng đi được bao xa nên vì thế mà những bài văn đó không bị bình luận hay bàn tán gì cả. Lý do cuối cùng mà theo khiconcon nữa là giữa thời đại mà việc dạy văn và học văn đang có vấn đề như hiện nay(nào là copy, đạo văn, viết nhăng viết cuội,......) thì bất kỳ một bài viết nào độc đáo, tinh tế đều được hoan nghênh.
Dù sao mình thấy rằng được đọc những bài văn như thế này vẫn thấy có điều gì đó thú vị, vui vui và bổ ích.:dethuong:
 

langthang

New Member
Thực sự đã lâu thật lâu rồi mới đọc được một bài văn hay và ý nghĩa súc tích như thế này. Một cô bé lớp 10 mà viết ra được những câu từ, lập luận mạch lạc, nhận diện và tách bạch ra được ý nghĩa của sự thành công... theo sự cảm nhận và vốn sống của cô bé, nó chín chắn và trưởng thành nhiều hơn là một người đang ở độ tuổi trăng tròn ...
Thật là vui vì đã được đọc một bài văn ý nghĩa giữa muôn ngàn những áng văn chương mang vị me chua tràn lan khắp nơi nơi như hiện nay.
 

micdac

tât cả chỉ là ngụy biện, hãy đội mũ BH
thành công của mícdac:

+ năm 2 tuổi : có thể tự tè mà không tè trong quần

+ năm 20 tuổi : có bạn gái

+ năm 30 tuổi : có chút sự nghiệp hoặc nghề nghiệp và có gia đình

+ năm 40 tuổi : có chút tiền

+ năm 50 tuổi : lại có bạn gái

.....
......

+ năm 80 tuổi : có thể từ tè mà không tè trong quần

đơn giản như đang giỡn
 

Bài viết liên quan

Văn hóa xã hội 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
Your content here
Top