Đi tìm công lý

Đi tìm công lý

Tại một ngân hàng ở Tokyo năm 1948, 12 người bị đầu độc chết một cách dã man. Sadamichi Hirasawa bị cáo buộc là hung thủ, nhưng cho đến khi chết ông vẫn khăng khăng rằng mình vô tội. Hơn 50 năm sau, người con nuôi Takehiko mở cuộc điều tra.



Vụ đầu độc năm 1948

Ngày 26 tháng 11 năm 1948 là một ngày thứ hai u ám ở thành phố Tokyo đổ nát bởi chiến tranh. Những dòng xe dày đặc luồn lách quanh những ổ gà và hố bom ngập nước mưa.

Ngân hàng Teikoku ở tây bắc Tokyo đang chuẩn bị đóng cửa thì một gã đàn ông bước vào. Người khách này mang dải băng tay y tế và tấm danh thiếp bác sĩ. Hắn nói rằng bệnh lỵ đang bùng phát trong thành phố và có một người mắc bệnh đã ghé vào ngân hàng này. Sau khi hoà ra một loại thuốc chống lỵ lỏng hắn nhấp thử chút rồi chia cho các nhân viên ngân hàng. Mọi người nghiêm túc làm theo hướng dẫn của hắn.

Ít lâu sau 10 trong số 16 người đã uống thuốc đã chết một cách vật vã. Thêm hai ngưòi nữa chết sau đó trên đường đến bệnh viện. Thuốc chống lỵ của hắn hoá ra là thuốc độc.

Hung thủ đã tẩu thoát sau khi ẵm đi 18 0000 yên (tương đương 73000 usd hiện nay), bỏ lại đằng sau hắn tấm danh thiếp bác sĩ và hàng đống xác chết, gồm cả đưá con trai 8 tuổi của ngươì gác cổng.



Cuộc điều tra



Cảnh sát mở cuộc điều tra săn lùng lớn, thẩm vấn hàng ngàn người tình nghi. Nhưng hồi đó họ đã phạm sai lầm tệ hại: Do không phong toả hiện trường nghiêm ngặt những người láng giềng tích cực đã rửa sạch các tách trà chứa thuốc độc. Tuy vậy các nhà điều tra tin rằng chất độc sử dụng là Potassium cyanide.

Vụ án này đã dẫn đến bức chân dung hung thủ (theo mô tả của bốn nạn nhân còn sống sót) đầu tiên của Nhật Bản. Dưới áp lực của công luận, tháng 8 năm 1948 cảnh đã bắt giữ Sadamichi Hirasawa, một họa sĩ tranh màu nước danh tiếng.

Không có bằng chứng liên quan cụ thể đến vụ ngân hàng Teikoku Hirasawa chỉ có một tiền sử là đã sử dụng danh thiếp của một bác sĩ (có thật ở ngoài đời, khác với bác sĩ giả của vụ lần này). Trong một vụ tương tự ở Ngân hàng Yasuda vào tháng 10 năm 1947. Nhưng những người bị Hirasawa thuốc thì không có ai bị tổn hại hay chết. Dù vậy cảnh sát cũng có lý khi cho rằng hung thủ của hai vụ này là một.

Nhưng những dấu hỏi đồng thởi cũng nổi lên: có đến 11 người ở ngân hàng nói rằng Hirasawa không phải là hung thủ, và không có một bằng chứng nào cho thấy Hirasawa liên quan đến vụ ngân hàng Teikoku. Tuy vậy năm 1950 Hirasawa vẫn bị xử treo cổ. Ông kháng án và toà tối cao đã hoãn lệnh xử tử ông. Hirasawa trở thành một trường hợp hi hữu: chờ xử tử trong vòng 40 năm và có đến 33 bộ trưởng tư pháp từ chối ký lệnh hành quyết ông.

Năm 1987 ông chết trong tù ở tuổi 95, vẫn quả quyết rằng mình vô tội. Trong gần 40 năm tù ông đã vẽ rất nhiều bức tranh sau song sắt trong đó có gần 100 tranh vẽ núi phú sĩ.



Sự dấn thân của người con nuôi

Gia đình Hirasawa đã bỏ rơi ông từ đầu thập niên 1950 để tranh tiếng nhơ, nhưng một người con nuôi của ông, Takehiko đã quyết dành cuộc đời mình để giải quyết nỗi oan cho người cha. Đây cũng là một trường hợp con nuôi khá hy hữu. Cha ruột cuả Takehiko, một nhà báo kiêm nhà hoạt động nhân quyền đã nguyện phải minh oan cho Hirasawa. Trước khi nhắm mắt ông đã trăng trối cho con trai phải bằng mọi giá làm cho được việc này, dù Hirasawa có chết trong tù đi nữa. Thế là năm 1982 Takehiko nhận Hirasawa làm cha nuôi để cụ thể hoá quyết tâm của anh.

Toà án Tokyo dã 18 lần từ chối các yêu cầu xử lại vụ án này vì lý do không đủ chứng cớ mới. Do đó Takehi hiểu rằng để yêu cầu xử lại lần thứ 19 (sau khi cha nuôi mất) anh phải có những chứng cớ mới đủ thuyết phục.



Lần theo dấu vết chất độc

Takehiko và những người hâụ thuẫn cho anh đã dành ra 15 năm ròng để làm rõ điều này. Anh tìm cách chứng minh rằng 12 nạn nhân chết năm 1948 không phải do chất độc Potassium cyianide mà là do chất acetone cyanide. Biểu hiện đầu tiên là thuốc đã tác động chậm, thứ hai là anh đã tìm thấy được chứngcớ cho thấy chất này rất hiếm ở Nhật bản thời đó. Do đó nếu nó được sử dụng thì sẽ dể khoanh vùng để điều tra và tìm ra thủ phạm. Việc điều tra theo hướng Acetone cyanide đã dẫn đến một phòng thí nghiệm của quân đội phát xít Nhật. Takehiko đã lần ra được chồng tư liệu đồ sộ của thanh tra Bunsuke Kai. Trong đó nêu rõ đơn vị số 731 của quân đội đã cùng đơn vị chiến tranh sinh học số 1644(còn gọi là đơn vị Tama) tiến hành một sứ mệnh đặng biệt, được đem thử nghiệm trên người trung quốc bằng cách lừa họ là thuốc ngừ bện. Hai cuộc thì nghiệm đò đã diễn ra ở thượng hải và nam kinh.

Takehiko tin rằng Hirasawa người mà trong chiến tranh sống ở một vùng nông thôn ở đảo Hokkaido, đã trở thành con tốt thí. Chính quyền chiếm đóng Mỹ đã can thiệp vào cuộc điều tra để bảo vệ các toán thành viên nghiêm cứu sin học Nhật, như tướng Shiro Ishiii- Tư lệnh đơn vị 731. Những hồ sơ giải mật của Mỹ cho thấy người Mỹ đã từng trao cho bộ hạ của tướng Ishii quyền miễn tố về tội ác chiến tranh để đổi lấy việc họ cung cấp các kết qủa thí nghiệm gây chết người trên hàng ngàn tù nhân. Trong cuốn sách mang tên Cây tre trổ hoa của tác giả Mỹ William Triplent, Takehiko cũng phát hiện công tố viên Tokyo Hajime Takagi đã từng gặp tướng Ishii năm 1948 trong cuộc điều tra ngân hàng Teikoku. Biên bản cuộc điều tra ghi rõ tướng Ishii nói: Đó có thể là là người của chúng tôi. Chắc chắn chuyện này liên quan đến quân đôị .. Tôi tin là như thế !


Cuộc chiến đấu vì công lý
Takehiko cũng xem đây là một dịp để đặt vấn đề về tính cứng nhắc của toà án Nhật Bản: kể từ chiến tranh thế giới lần thứ hai chỉ có bốn trường hợp người bị xử tử hình được trả tự do sau khi xử lại, do toà án Nhật đặt ra chuẩn mực quá khó khăn cho việc xử lại một vụ án. Nhật cũng bị chỉ trích là chấp nhận 100 phần trăm lời kiến nghị của các công tố viên trong các vụ án hình sự. Nhiều người còn chỉ trích thiếu độc lập của các thẩm phán trong các vụ án liên quan đến các nhân vât có máu mặt.

Ngày nay đã chẳng còn dấu vết của vụ án Teikoku cách đây 56 năm. Ngân hàng đã đóng cửa ngay sau vụ án. Một toà nhà chung cư đã mọc lên tại đó, và ít người địa phương còn nhớ đến vụ án mạng khủng khiếp năm 1948. Liệu Takehiko có minh oan được cho Hirasawa trước năm 2005 như anh hy vọng hay không? Cho dù anh có thành công hay không thì cha nuôi của anh cũng chẳng được hưởng gì nữa. Nhưng ý nghĩa mà Takehiko đã làm trong suốt bao năm nay là tìm lại bằng được công lý cho dù sự việc có đi qua gần hơn nữa thế kỷ. Bản thân anh cũng mong thực hiện được lời trăng trối của người cha ruột.

Theo tuổi trẻ
 

Bài viết liên quan

ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
Your content here
Top