Nhật Bản khác ta những gì?

Nhật Bản khác ta những gì?

Nước ta có 83 triệu người, đứng thứ 13 trong 200 nước trên thế giới, nếu kể cả Việt kiều là 87 triệu người. Theo tài liệu của CIA (www.cia.gov) thì vào tháng 7-2006 dự kiến nước ta có 84 403 000 người! Như vậy chắc chắn không phải là nước nhỏ. Chúng ta có một lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, đã đánh bại chiến tranh xâm lược của hầu hết các cường quốc trên thế giới. Chắc chắn không phải là nước yếu. Thế hệ trẻ Việt Nam vứt vào môi trường Đại học nào ở nước ngoài đều học giỏi và rất nhiều người gốc Việt đang giữ các trọng trách tại các Trung tâm khoa học và công nghệ tiên tiến ở các nước phát triển . Chắc chắn trí tuệ dân mình chẳng chịu thua ai khi có điều kiện phát huy.

Nhưng chúng ta là nước nghèo và kém phát triển so với rất nhiều nước trên thế giới. GDP bình quân đầu người chỉ được có khoảng 640 USD (!). Mỗi năm hiện nay bình quân còn phải trả nợ 2 tỷ USD và càng ngày càng nhiều hơn nữa (!)

Do điều kiện công tác tôi có nhiều dịp sang Nhật Bản và lần nào tôi cũng không thể không tự hỏi: Vì sao nước Nhật có thể phát triển nhanh đến như vậy ?

Nước Nhật rộng gần 378 nghìn km2 , không hơn ta bao nhiêu (Việt Nam gần 330 nghìn km2) nhưng Nhật Bản gồm tới khoảng 6800 hòn đảo, trong đó chỉ có 5 đảo lớn, hơn nữa có tới 67% lãnh thổ là...núi! Đất trồng trọt thường xuyên chỉ chiếm 0,9% diện tích (!). Tỷ lệ này ở nước ta là 6,93% (www.cia.gov) .Chúng ta không nghèo vì đất.

Nước Nhật có tới khoảng 80 núi lửa hoạt động (10% tổng số núi lửa hoạt động trên thế giới ). Nhật lại là nước có cấu tạo địa tầng không ổn định nên rất hay động đất. Các trận động đất lớn là: năm 1923 làm khoảng 90 nghìn người chết và 100 nghìn người bị thương, năm 1995 làm chết 6 nghìn người và 40 nghìn người bị thương... Trung bình mỗi năm Nhật có 4 cơn bão đổ vào và có lần sóng thần đổ vào Okushiri đã làm cho 230 người chết và bị thương. Ta không có những hoàn cảnh khó khăn như vậy .

Chữ Nhật khó đọc và khó học vì bên cạnh chữ phiên âm lại còn có tới 5 vạn chữ Hán (Kanji) viết nguyên dạng, mỗi người dân tối thiểu cũng phải thuộc 1945 chữ Hán (!). Lại còn chữ mềm (Hiragana) dùng để ghép âm tiếng Nhật , chữ cứng (Katakana) dùng để phiên âm tiếng nước ngoài. Chữ Quốc ngữ của ta đâu có khó như thế, người dân học 3 tháng đã đủ thoát nạn mù chữ!

Nước Nhật là một quốc gia đất chật, người đông và hầu như có rất ít tài nguyên thiên nhiên. Dân số Nhật Bản là 127,46 triệu người (2006), đứng hàng thứ 7 trên thế giới , vậy mà vì diện tích nhỏ bé, lại nhiều núi non cho nên tuy theo lý thuyết thì bình quân mật độ dân cư là 335 người/km2 nhưng thực tế các khu dân cư có mật độ dân số rất cao. Người Nhật phải dành một nguồn ngoại tệ rất lớn (năm 2005 là 451,1 tỷ USD f.o.b.) để nhập khẩu nhiên liệu, kim loại, lương thực, thực phẩm... Nước ta có mật độ dân cư thấp hơn nhiều, là nước đứng thứ hai về xuất khẩu gạo, đứng thứ bậc cao trong xuất khẩu hải sản và nhiều sản phẩm cây công nghiệp (cà phê, điều, tiêu, cao su...), có nguồn dầu thô , khí thiên nhiên cùng nhiều khoáng sản quý giá khác đang được khai thác và còn có lượng dự trữ không nhỏ.

Nước Nhật phải đối đầu với tình trạng ô nhiễm hết sức nghiêm trọng . Mặc dầu Bộ luật Môi trường công bố năm 1967 đã làm giảm thiểu đi rõ rệt các bệnh có nguồn gốc từ các nhà máy (như bệnh hen suyễn do khí thải của công nghiệp lọc dầu, bệnh Mizumata do ô nhiễm thủy ngân, bệnh Itai-Itai do ô nhiễm cadmium...) nhưng đến nay vẫn chưa thể khắc phục được ô nhiễm từ các đám mây quang hóa, từ thủy triều đỏ (do sinh vật phù du phát triển quá mạnh khi tiếp nhận nhiều N và P trong nước thải) dẫn đến làm hạn chế sản lượng hải sản, các ô nhiễm do mưa acid gây thiệt hại cho mùa màng...

Vậy yếu tố nào làm cho nước Nhật nhanh chóng vươn lên từ đống tro tàn sau thế chiến II và hiện đã trở thành một quốc gia có nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới? Nhiều người Nhật nói với tôi: nguyên nhân chính là do đạt tới trình độ kỹ thuật cao nhờ trí thông minh và tinh thần lao động cần cù, nghiêm túc. Tôi cũng tin là như vậy.

Trong khi nhiều cường quốc lao vào công cuộc chạy đua vũ trang thì nước Nhật tập trung vào phát triển kinh tế. Độ độc lập ngoại thương (căn cứ vào tỷ lệ giữa tổng lượng mậu dịch (xuất nhập khẩu) trên tổng thu nhập quốc gia. Chỉ số này năm 1955 đã đạt tới 10%, nhưng từ năm 1955 đã tăng lên đến 20% và từ năm 1958 đến nay luôn giữ được ở mức 22-23%. Không có nước thứ hai nào trên thế giới đạt đến mức tăng trưởng như vậy. Năm 1960 GNP của Nhật chiếm 2,8% tổng sản lượng của thế giới, nhưng đến năm 1980 tỷ lệ này đã tăng lên đến 10,1% .GDP (tính theo PPP) của Nhật năm 2005 là 3 914 nghìn tỷ USD, trong khi GDP (tính theo PPP) của nước ta năm 2005 là 253,2 tỷ USD. Kim ngạch xuất khẩu của Nhật (f.o.b.)năm 2005 là 550,5 tỷ USD, trong khi của Việt Nam (f.o.b.)năm 2005 là 32,23 tỷ USD (www.cia.gov) . Con đường công nghiệp hóa của Nhật phản ảnh rõ nét trong việc thu hẹp lại tỷ lệ nông dân. Nếu như năm 1960 còn có 26,8% dân số thuộc khu vực sản xuất nông nghiệp thì đến năm 1992 tỷ lệ này chỉ còn 5,5%. Diện tích canh tác thu hẹp lại rất nhiều nhưng nhờ có cải tiến kỹ thuật mà năng suất nông nghiệp lại tăng rất nhanh. Dù sao thì nước Nhật đã chọn con đường không cần tự túc lương thực , thực phẩm mà đầu tư vào các ngành công nghiệp, trong đó có Công nghệ sinh học. Tôi không chỉ được đến làm việc tại những trung tâm CNSH cấp quốc gia hết sức hiện đại như NITE, RIKEN...mà còn vô cùng ngạc nhiên khi tiếp cận với các trung tâm CNSH dược phẩm của tư nhân với quy mô đầu tư và hiệu quả lớn hơn rất nhiều. Sản phẩm nông nghiệp dùng làm nguyên liệu để lên men các chủng vi sinh vật mang gen tái tổ hợp nhằm chế tạo ra dược phẩm thì giá trị tăng lên không hiểu là hàng nghìn hay hàng vạn lần? Chắc là còn cao hơn nữa rất nhiều (!)

Có thể nói dân chúng Nhật có cuộc sống rất sung túc khi GDP bình quân tính theo đầu người đã đạt đến 30 700 USD (2005) đứng thứ nhì thế giới. Tuổi thọ bình quân cuỉa người Nhật đứng vào hàng cao nhất thế giới (sau 60 năm mà tuổi thọ bình quân cả nam lẫn nữ đều tăng thêm ...30 tuổi (!).Tuổi thọ bình quân hiện nay với nam là 77,96, với nữ là 84,7 (2006)

Sự tiến triển vượt bậc về trình độ khoa học và công nghệ không thể tách rời với các thành tựu về giáo dục. Giáo dục bắt buộc với bậc Tiểu học (6 năm) và Cấp II- gọi là Trung học (3 năm). Có thể học tiếp lên cấp III- gọi là Cao học (3 năm) hoặc vào thẳng các Trường chuyên nghiệp (5 năm). Gần 100% học sinh Nhật học tiếp cấp III sau đó nếu muốn chuyển sang Trường chuyên nghiệp chỉ cần học thêm 2 năm. Bậc học sau cấp III là Đại học (thường là 4 năm nhưng có trường chỉ 2 năm), bậc học mà ta gọi là Cao học thì Nhật gọi là Tu học. Sau bậc Thạc sĩ là bậc Tiến sĩ với trình độ tương đương với đẳng cấp quốc tế. Còn có các Trường dạy nghề (chỉ học 1 năm) và các Trường đặc biệt dành cho người khuyết tật. Ai cũng được học hành nhưng không phải ai cũng đổ xô vào việc có bằng được mảnh bằng Đại học. Có khoảng 48-50% học sinh cấp III vào học các Trường Đại học. Số còn lại chuyển sang học nghề và có tiền đồ cũng rất sáng sủa. Đã thi đỗ vào Đại học thi hầu như không có sinh viên nào không tốt nghiệp. Điều kiện nghiên cứu khoa học của thầy và trò ở các Trường Đại học là rất tốt.

Sự phát triển của giáo dục và khoa học- công nghệ ở Nhật được phản ánh một phần trên các giải Nobel. Có thể kể đến các giải Nobel dành cho các nhà khoa học Nhật Bản như Yukawa Hideki (Vật lý, 1949), Tomonaga Shin’ichiro (Vật lý, 1965), Esaki Reona (Vật lý,1973), Fukui Ken’Ichi (Hóa học, 1981), Tonegawa Susumu (Y học, 1987), Shirakawa Hideki (Hóa học, 2000), Noyori Ryoji (Hóa học, 2001), Masatoshi Koshiba (Vật lý, 2002), Koichi Tanaka (Hóa học, 2002). Trong Văn học có Kawabata Yasunari (1968), Oe Kenzaburo (1994). Ngoài ra còn có Nobel Hòa bình dành cho Thủ tướng Sato Eisaku (1974)...

Người Nhật chủ yếu làm việc trong các Công ty tư nhân. các Công ty này có truyền thống là tuyển dụng suốt đời và tạo được tâm lý Công ty là nhà của mình. Người Nhật nổi tiếng là làm việc nhiều . Tuy theo Luật lao động quy định mỗi tuần chỉ làm 5 ngày, mỗi ngày làm 8 tiếng nhưng giờ lao động ở Nhật thật sự là những giờ lao động nghiêm túc với kỷ luật rất tự giác.

Quan sát xã hội Nhật Bản, dù không được sâu sắc, nhưng theo tôi điều đáng học là việc tạo được điều kiện cho mọi người phát huy được hết năng lực của mình. Không có chuyện tiền lương không đủ sống nên đầu óc không tập trung hết mình vào trách nhiệm được giao như chuyện rất phổ biến ở nước ta. Tiền lương và tiền thưởng vừa theo thâm niên vừa theo năng lực và hiệu quả. Điều ấy làm cho ai nấy đều thấy cần gắn mình vào với Công ty hay đơn vị công tác và luôn tìm cách để đạt hiệu quả cao nhất trong công việc được giao. Quản lý tài chính không quá phức tạp .Hầu như mọi thứ cần mua đều có ở các siêu thị (và các cửa hàng nhỏ phục vụ suốt ngày đêm). Tiêu pha chủ yếu bằng thẻ tín dụng, mua gì cũng được tính tiền (và thuế) qua máy tính nên khó có thể gian lận thương mại . Các cửa hàng khác hầu như chỉ là cửa hàng ăn và may mặc (vì ý thích của mọi người quá đa dạng).

Điều dễ thấy là lương công chức rất cao vì bộ máy hành chính rất gọn nhẹ. Một nước phát triển và đông dân như nước Nhật Bản mà chỉ có 9 bộ (!): bộ Tư pháp, bộ Ngoại giao, bộ Tài chính, bộ Giáo dục-Văn hóa-Khoa học (!), bộ Y tế- Phúc lợi, bộ Nông- lâm- ngư nghiệp, bộ Công nghiệp - Thương mại, bộ Quốc thổ-Giao thông, bộ Môi trường. Ngoài ra Thủ tướng chỉ còn bổ nhiệm thêm Bộ trưởng Tổng vụ, Bộ trưởng Ngân hàng, Trưởng ban Tổ chức Chính phủ, Chủ tịch Uy ban Công an quốc gia ,Tổng tư lệnh Cục phòng vệ, Cục trưởng cục Khoa học -Kỹ thuật, Cục trưởng cục Kinh tế -Tài chính, Cục trưởng cục Cải cách hành chính.

Tôi đã có dịp giao thiệp với người phụ trách lĩnh vực Công nghệ sinh học trong Bộ Công nghiệp và Thương mại Nhật Bản. Tôi không ngờ được ở vị trí quan trọng như vậy mà lại là một người còn rất trẻ, và tất nhiên là rất thạo chuyên môn. Làm việc với chuyên gia Nhật Bản phải theo một lịch trình chính xác hết sức về giờ giấc và thường với cường độ khá căng thẳng. Hiệu quả cao của công việc tất yếu phải lĩnh lương cao. Nhiều người cho rằng nước ta hiện nay có tình trạng không làm việc thật sự nên không có lương thật sự. Tôi nghĩ rằng muốn có lương thật sự thì phải rà soát lại từng cương vị và trách nhiệm công tác của mỗi người để không phải gánh mãi một biên chế quá khổng lồ và rất kém hiệu quả như hiện nay. Nghe nói ngày xưa ở nước ta bình quân 3000 người mới có một người ăn cơm Vua (!). Nếu theo tỷ lệ này thì nhẽ ra hiện nay số người ăn lương của Chính phủ không được quá 28 000 người (!). Không hiểu số người thuộc biên chế ăn lương của ngân sách trong cả nước hiện nay là gấp bao nhiêu lần so với con số này? Số người hưởng lương và phụ cấp ngay ở một xã hiện nay cũng thường không dưới vài chục người (!), hiện nay cấp Thôn cũng đang đòi hỏi phải có lương hay phụ cấp cho cán bộ. Số tiền cho từng người thực tế chả đáng là bao, nhưng cộng lại tất cả xã, phường, thôn buôn thì số tiền lại là hết sức lớn.

Người ta đã tổng kết: Muốn làm giàu trước hết phải làm đường. Giao thông ở Nhật phát triển ở mức độ rất cao nên đã góp phần rất lớn cho sự nghiệp phát triển kinh tế- xã hội. Nhật Bản hiện có 173 sân bay, 23 577 km đường sắt (trong đó có 16 519km đường dành cho xe chạy bằng điện), 1 177 278 km đường bộ, đường thủy với 683 tầu biển (1000 GRT hay lớn hơn nữa) và rất nhiều tầu nhỏ hơn. Việt Nam có 23 sân bay nhưng chỉ có 2 sân bay quốc tế, chỉ mới có 2 600 km đường sắt (chưa có đường sắt cao tốc và chưa có đường tàu điện ngầm), 215 628 km đường bộ (chưa có đường cao tốc theo đúng nghĩa).

Chúng ta đã xem phim Oshin và thấy rõ sau chiến thanh thế giới (1945) nền kinh tế Nhật Bản bị tàn phá kiệt quệ đến mức nào. Vậy mà chỉ đến năm 1954 kinh tế Nhật Bản đã nhanh chóng phục hồi và sau đó là thời kỳ phát triển cao độ (1955-1973). Từ 1974 đến nay tuy tốc độ phát triển có chậm hơn nhưng mọi mặt kinh tế- công nghiệp- tài chính- thương mại- dịch vụ- khoa học- kỹ thuật đều được đánh giá là ở mức đứng thứ nhì trên thế giới (chỉ sau Hoa Kỳ) và với dự trữ ngoại tệ đứng vào hàng đầu thế giới. Ngày xưa Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh đã chủ trương phong trào Đông Du- hướng tới Nhật Bản để học hỏi kinh nghiệm. Ngày nay với xu thế hội nhập thế giới nhẽ nào chúng ta không bình tĩnh và khiêm tốn nhìn lại những bài học kinh nghiệm mà Nhật Bản đã thu được trong 60 năm qua. Với nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú hơn, với điều kiện địa lý ít thiên tai bất khả kháng (núi lửa, động đất), với bản chất của một dân tộc không thua kém gì về trí tuệ, về tính cần cù lao động và chịu thương , chịu khó...chúng ta nhẽ nào không thể không có được những bước tiến nhảy vọt nếu như chúng ta biết đi ngay vào các mũi nhọn của khoa học và công nghệ , biết thực hiện cải cách hành chính để phát huy cao nhất tiềm lực của thiên nhiên và năng lực của toàn dân tộc?

Mong sao có một cuộc thảo luận hết sức dân chủ và thẳng thắn: Chúng ta thua kém Nhật Bản ở những mặt nào và vì lý do gì?



vietsciences - Nguyễn Lâm Hùng
 
Bình luận (6)

kamikaze

Administrator
Bài viết khá dài nhưng tóm lại có lẽ có mấy ý như sau:

Nhật bản có những khó khăn:
+Chiến tranh
+Tài nguyên thiên nhiên nghèo nàn.
+Động đất thiên tai nhiều

Nhưng để phát triển được Nhật đã có những chính sách:
+Ưu tiên phát triển kinh tế trong khi các nước khác lo chạy đua vũ trang.
+Ưu tiên phát triển công nghiệp, giao thông
+Ưu tiên phát triển giáo dục.
+Bộ máy nhà nước gọn nhẹ

Cộng thêm:
+Tinh thần tự giác
+Tính làm việc chăm chỉ


Có lẽ bài viết này đã nêu khá rõ những đặc điểm của người Nhật. Ngoài ra có thể nên nêu ra một đặc điểm nữa là trong nội bộ nước Nhật có sự cạnh tranh rất lớn để phát triển nhưng khi có sự biến thì họ lại rất đoàn kết. Điều này đã làm nên sức mạnh của dân tộc Nhật. Có lẽ đây là điểm khác biệt rõ giữa Nhật Và Việt Nam. Người Việt chúng ta chỉ đoàn kết trong chiến tranh còn khi hòa bình lập lại thì bắt đầu xẩy ra tình trạng đấu đá lẫn nhau.

Một khác biệt thứ hai là tinh thần vì công việc của người Nhật hơn hẳn người VN. Ngừơi Việt mang tiếng là chăm chỉ cần cù chịu khó nhưng chưa biết cách tận dụng hết thời gian. Nhiều lần về sài gòn nhìn thấy cả vô số người ngồi quán cà phê từ trưa đến tối, tôi chợt nghĩ nếu như mỗi ngày số người này bớt ra 1 giờ làm việc theo cường độ của Nhật thì VN sẽ khác xa rồi.

Một điểm khác biệt nữa là cơ chế nhà nước. Xin không nói là XHCN hay TBCN nhưng chỉ nói cách quản lý. Nhật có bộ máy nhà nước gọn nhẹ. Công bằng còn VN thì cồng kềnh tạo ra nhiều kẻ hở cho các tệ nạn tham nhũng, đục khóet.

Và cuối cùng là hệ thống pháp luật của Nhật được thực thi một cách rất nghiêm minh. Còn Việt Nam thì có luật nhưng ai có tiền và có quyền thì sẽ dễ dàng lách khỏi luật.

Có lẽ đây là những điểm khác biệt giữa Nhật và Việt Nam
 

Vũ Điệp

New Member
Ðề: Nhật Bản khác ta những gì?

Khác biệt ấy à, chắc chắn nhiều hơn tương đồng.
Điểm tôi thấy khác biệt và đáng khâm phục lớn nhất, viết tóm gọn lại nó nằm trong chữ WA.
Lịch sử cận đại Nhật chứng kiến một vài cuộc cách mạng lớn, nhưng hầu hết đều diễn ra trong HÒA bình, không cần nhiều xung đột, đổ máu.
Nước Nhật cũng là nước châu Á đi lên công nghiệp hóa sớm nhất, ngay cả từ trước cách mạng Minh Trị đã có tư tưởng du học Phương Tây. Đấy là cái giỏi của người Nhật trong việc HÒA nhập với nước ngoài.
Cho đến cuối thế kỉ 20, những "generalist", khả năng HÒA đồng trong công việc(協調性)、vẫn được đánh giá rất cao, và nó, cách gọi khác là đoàn kết, là một nhân tố lớn giúp nhật phát triển nhanh như vậy. Ở thời đại hậu công nghiệp như bây giờ, "specialist" hay cá tính(個性) được coi trọng hơn, cách quản lý coi trọng sự uyển chuyển linh hoạt trong kinh doanh(kiểu như Just in time, 株持合), không phải không còn giá trị, nhưng không còn được sùng bái như trước nữa.
Nhật không tham gia chạy đua vũ trang, (HÒA bình) cái này đúng, nhưng nó chỉ là hệ quả của WW2 thôi, diễn biến mang tính khách quan, không phụ thuộc ý chí chủ quan người Nhật. Nhưng vô tình, nhờ cái việc nhận làm "em trai" của Mỹ, Nhật lợi 5,7 đường. Cụ thể dài dòng lắm :)
Việc bộ máy nhà nước gọn nhẹ, giáo dục tốt, giao thông tốt...cũng chỉ là những hệ quả phát sinh của việc thực hiện công nghiệp hóa hay cận đại hóa sớm thôi. Hầu hết các nước phát triển đều có bộ máy hành chính gọn nhẹ hơn. Nó là hệ quả của dân chủ hóa, là hệ quả của thế mạnh của giới kinh doanh, là hệ quả của sự phát triển trong khả năng tổ chức, phân công, cũng như luật pháp... Đúng là bộ máy Nhật còn gọn nhẹ hơn các nước phát triển khác như Pháp, Anh... Cái này thì lý do chính là Nhật luôn coi trong phát triển kinh tế hàng đầu (経済成長第一主義)、các nước khác, như Pháp (公共福祉第一主義国) không như vậy.
Có thể giải thích bằng hoàn cảnh tụ nhiên hơi võ đoán. Nhưng, cái thứ nhất, Nhật là một quốc đảo, họ luôn tìn chỉ có một dân tộc duy nhất, cái đó đúc kết lên tính đoàn kết, HÒA hợp lẫn nhau. Thứ hai, thiên nhiên quá khắc nghiệt, người ta học cách HÒA hợp với nó, hơn là "khắc phục" nó, như cách người Việt vẫn nói.(Điều này cũng giải thích tại sao người Nhật thích ăn sống, bởi mùi vị tư nhiên được coi là ngon nhất(trong những cái ngon,hehe))
Và trên hết, giải thích theo kiểu phân tích tuyến tính có cái hạn chế của nó. Sự phát triển của Nhật Bản là kết hợp tổng thể, HÒA (和=plus, Sum)của các yếu tố trên, và những yếu tố khác nữa(không thể kể hết), đặt trong vòng quay luân chuyển(輪) của lịch sử(thời gian), và cả cái hoàn cảnh(環) (không gian) đặc thù của nó.
 

quyenjp

Member
Ðề: Nhật Bản khác ta những gì?

Các bạn phân tích rất chính xác tất cả những yếu tố làm cho Nhật khác Việt Nam,
Về tiềm năng để phát triễn thì Việt Nam hơn hẳn Nhật. Nhưng về con người, về đường lối, cơ chế để phát triễn thì Việt Nam thua xa Nhật. Ngòai ra, người Nhật có những đặc tính mà các dân tộc khác không có hoặc có nhưng không thể phát huy.
Nói hơi quá đáng nhưng là sự thật, 1 cô gái bán “bông” (hoa) ở Nhật thì cũng phục vụ nhiệt tình, làm việc cật lực chứ không lừa đảo, điếm đàng như ở Việt Nam.
Dĩ nhiên là trong quá trình phát triễn như vũ bão, người Nhật cũng đã hy sinh, mất mát rất nhiều. Ở một đất nước trị an tốt, an tòan không chiến tranh mà lại mất đi khỏang 30 ngàn người/ 1năm (vì tự tử) là điều hết sức kinh khủng. Mình cứ nghĩ tới 30 ngàn người Nhật đó có thể làm bằng hoặc hơn cả GNP của Việt Nam thì… thấy chóang.
Chưa kể đến nỗi mất mát về tinh thần, chi phí ma chay cho số người này cũng là một con số khổng lồ không thể tính chính xác được.
Mọi người đều bảo Việt Nam thay đổi rất nhanh chóng, nhưng theo mình thấy thì sự thay đổi của Việt Nam hết sức chậm chạp. Vì chỉ cần một năm không đến Nhật là mình không thể cập nhật được sự hiện đại, tiến bộ của Nhật đến mức nào rồi.
Căn bệnh của Việt Nam ta thì hầu như đã biết rõ rồi, vấn đề còn lại là phải có thầy thuốc giỏi và phương thuốc hữu hiệu mà thôi. Nhưng đợi hòai không thấy vì ông thầy thuốc không quen biết, không ô dù nên bị giảm biên chế, thất nghiệp…Buồn tình nên bỏ đi qua…Mỹ chẳng chịu về nữa rồi. (Vì có về VN thì ổng cũng bị thất nghiệp thôi ! Đành an phận nơi xứ người lâu lâu làm 1 bài báo cáo khoa học về tình hình dịch bệnh ở VN rồi …cũng chẳng giúp ích được gì !)
 

daffodil

New Member
Ðề: Nhật Bản khác ta những gì?

Thực ra thì nước Nhật là 1 nước giàu có từ rất lâu rồi (những văn hóa trà đạo, kiếm đạo ... không thể xuất phát từ 1 nước nghèo được), Minh Trị chỉ là 1 giọt nước làm tràn ly thôi.

Hồi xưa có post bài này bên Vysa, paste lại cho mọi người. Mà bày này chửi bọn ngu dốt ở bên đấy nên là hành văn nó hơi khác he he

nói chung là các chip toàn dựa vào những đặc điểm địa lý, văn hóa ... để lý giải về sự thành công của NB, chip nào khá hơn thì đưa được mấy ví dụ trực quan sinh động. Nhưng mà những nguyên nhân liên quan đến địa lý thì thằng con nít nào cỡ cuối cấp 1 khi học về rừng vàng biển bạc cũng biết, những cái liên quan đến văn hóa thì thằng học đại học cỡ năm 3, năm 4 với những màn chạy vạy thầy cô cũng hiểu. Toàn là những cái hay mà 0 mới, các chip 0 tìm thêm được ý nào lạ mà cũng bi bô mãi được thì tài.

thiên tài thì gồm 99% cần cù và 1% ... may mắn. sự thành công của NB ngoài 99% địa lý, văn hóa.... thì cũng phải có 1% may mắn ngẫu nhiên.

cái măy mắn thứ 1 đó là nước Nhật đẻ ra được 3 con người: Nobunaga, Hideyoshi và Tokugawa. 3 cá tính với những mối liên hệ chằng chịt đã khiến cho nước Nhật có gần 300 năm thanh bình, điều mà may ra nước Việt chỉ có được trong 1000năm Bắc Thuộc. sự tích lũy trong 300năm đấy đủ giúp NB vượt qua CNXH mà đi thẳng lên CNTB

cái măy mắn thứ 2 đó là nước bắn phát súng đầu tiên vào Nhật là nước Mỹ cao bồi với lý tưởng tự do chứ 0 fai là Pháp hay là Anh, những nước thực dân đúng theo nghĩa đen của từ này.

thực ra thì cái ngẫu nhiên nào cũng do cái tất nhiên quy định cả, hồi xưa chắc các chip cũng phải nhai đi nhai lại (mặc dù chắc chắn là 0 hiểu) mấy câu này.

nếu nước Nhật 0 fai ở đào mà gắn vào đất liền như Triều Tiên, nếu như nó 0 nằm ở 35 vĩ độ Bắc mà lùi xuống cỡ Đài Loan, Philipin thì chắc chắn là đã 0 hân hạnh được hưởng phát đại bác của Perry.

nếu như người Nhật 0 có cái trò sùng bái sakura, đón nhận cái chết trong vinh quang, ban ơn cho kẻ thù bằng lưỡi kiếm thì làm sao có được gần 300 năm hòa bình mà 0 bị quấy fa bởi những linh hồn sống lay sống lắt kiểu quân tử báo thù 10 năm chưa muộn.
 

quyenjp

Member
Ðề: Nhật Bản khác ta những gì?

Em thấy người may mắn nhất ở Nhật là…Nhật Hòang.
Trong suốt chiều dài lịch sử của Nhật Bản, các lãnh chúa thường xuyên xung đột, chém giết lẫn nhau. Thậm chí là gần như chiếm quyền của Nhật Hòang nhưng Nhật Hòang…không bị giết, cũng chẳng bị…ép chạy ra nước ngòai như Việt Nam ta.
Ngay cả nếu nói về tội phạm chiến tranh thì chắc là…Nhật Hòang đứng…đầu sổ. Nhưng người Nhật không bao giờ để Mỹ động chạm đến Nhật Hòang.
Hì hì…
Nhân dân Việt Nam, đất thép thành đồng nên…không chấp nhận mấy anh cao bồi Mỹ (dùng võ cổ truyền, chụp súng của mấy anh cao bồi bắn cho mấy ảnh chạy té khói…). Đã vậy còn có tinh thần bất khuất trọng nghĩa (xã hội chủ nghĩa) khinh tài (tư bản chủ nghĩa bóc lột)
Không may mắn như Nhật vì Việt Nam vướng vào bọn Giang Hồ (Trạch Dân + Cẩm Đào)…Bọn này rất nham hiểm, quỷ quyệt chứ không chơi theo kiểu võ sĩ đạo của yakuza Nhật.
Trà…thì phải bán … mấy tấn mới mua được cái trống đồng (bây giờ thì Việt Nam phải bán mấy trăm tấn gạo mới mua được chiếc xe hơi)
 

micdac

tât cả chỉ là ngụy biện, hãy đội mũ BH
Ðề: Nhật Bản khác ta những gì?

Nhật hoàng tuy có thể bị người khác xem là tội phạm chiến tranh, nhưng đối với người Nhật. ông là 1 minh quân. từ khi bị thất trận, ông đã từ bỏ hết đánh đấm, và bắt tay làm lại đất nước từ đống tro tàn. người dân Nhật cùng ông gầy dựng lài đất nước. và có 1 điều tui nghĩ nó đóng góp không ít vào sự thành công của Nhật bản ngày nay đó là tinh thần võ sĩ đạo, họ xem thất bại như là 1 sĩ nhục, sẵn sàng hakakiri để chịu trách nhiệm về thất bại đó. Do đó trong đầu họ lúc nào cũng nghĩ tới thành công thành công, và chỉ bao nhiêu đó thôi, họ cũng đã thành công 1 nửa rồi.

Việt nam ta rất cần có 1 minh quân và 1 tinh thần như vậy, nhưng mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, cũng khó có thể so sánh hay phân bì. Như em đây chỉ có ước mong cơm 1 ngày 3 bữa , tắm rửa ngày 2 lần là hạnh phúc rồi, làm việc có thất bại thì em cũng tìm người đổ tội, không có thì em đổ thừa tại cơ chế nó vậy, chứ em không dám harakiri để mọi người chửi cho là " chết lãng nhách" . Mấy bác nghĩ thử xem, em phấn đấu cả đời, nịnh nọt không biết bao nhiêu ông to bà lớn, hô hào khẩu hiệu biết bao nhiêu năm rồi, khản cả cổ họng, giờ đây em mới được lên chức kiểu sống lâu lên lão làng, đây là cơ hội vàng để em lấy lại nhưng gì đã mất, đã cúng, đã biếu, ấy vậy mà em mới làm sai hay đút túi có tý, mấy bác bảo em từ chức là từ thế nào.

xin lỗi em lại lạc đề rồi, đang nói chuyện Nhật khác ta, em lại chạy qua chuyện của mình.
 
Sửa lần cuối:

Bài viết liên quan

ĐỜI SỐNG TẠI NHẬT 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
ĐIỂM TIN NHẬT BẢN 0
Your content here
Top